Showing posts with label truyen ngan. Show all posts
Showing posts with label truyen ngan. Show all posts

Wednesday, July 30, 2014

Gửi em Vợ tương lai của anh (Phần 2)

[THƯ GỬI VỢ TƯƠNG LAI 2]

Gửi em, vợ tương lai của anh!

Dạo này em có khỏe không? Chuyện tình yêu của em với thằng đó – cái thằng đang nuôi em hộ anh trong lúc anh đang mải mê kiếm tiền để sau này rước em về làm vợ ấy, thế nào rồi? Anh hy vọng 2 đứa em mau mau tan vỡ, có thế thì em mới chóng tìm ra anh được. Hôm nay ngồi một mình, anh nhớ em quá nên quyết định gửi cho em lá thư này, mong là nếu chẳng may đọc được, em sẽ cười thích thú và mơ về ngày chúng ta gặp nhau, em nhé!


Lần trước anh đã nghĩ tới cái vụ thổi 1000 quả bóng bay thay cho pháo hoa để cầu hôn em ấy, nhưng anh nghĩ đi nghĩ lại, như thế vừa tốn kém, mà chẳng may anh bị bắt vì tội gây rối trật tự công cộng thì em lại phải nhận nhẫn cầu hôn tại trụ sở công an phường, khung cảnh chẳng lãng mạn tẹo nào em ạ! Hay là thế này đi, anh sẽ đưa em đến cái cầu ở gần nhà mình ấy, em đứng trên cầu và quăng đôi dép tổ ong của anh xuống sông. Sau đó anh sẽ chứng minh tấm chân tình của mình bằng cách lao mình nhảy xuống vớt, nếu anh vớt được thì em lấy anh nha! Còn nếu không vớt được thì chúng ta có thể tiếp tục làm chuyện đó hằng ngày mà, em yên tâm nhà anh sẵn dép tổ ong lắm! Anh sẵn lòng đầu tư đến bao giờ vớt được thì thôi em ạ. Em biết vì sao phải làm thế không, để sau này thằng cu nhà mình lớn, anh sẽ khoe với nó rằng: “Ngày xưa bố đã phải đối mặt với sinh tử mới có được mẹ mày đấy! Chỉ cần bố buông tay một cái là không có mày ngày hôm nay đâu!” Em thấy anh oai không nào?

Đám cưới của chúng ta sẽ giản dị thôi em nhé! Em thích đưa dâu bằng phương tiện gì nhỉ? Anh thấy người ta đi ô tô xe máy nhiều rồi, trâu bò máy xúc máy cày cũng có rồi, hay là mình thử xe lu em nhé! Để nếu chẳng may nó mà chết máy, quan viên 2 họ sẽ hò nhau chổng mông lên đẩy, vừa đông vui náo nhiệt vừa thắt chặt tình đoàn kết em ạ! Anh sẽ luyện thanh hằng ngày để hát tặng em bài “Vợ Yêu” của Vũ Duy Khánh, chắc là em sẽ xúc động đến phát khóc ấy nhỉ! Và anh cũng sẽ canh me, không để cho cái thằng hiện tại đang nuôi em hộ anh có cơ hội bén mảng lại gần cái mic để rên la mấy bài đại loại như “Cơn mưa ngang qua” hay “Không bao giờ bó tay” đâu, anh hứa đấy!

Bắt đầu cuộc sống chỉ có hai người. Anh biết là em thích nhất là phim kinh dị, mà anh thì cứ nhìn thấy mấy cảnh máu me chết chóc là buồn nôn, nhưng anh vẫn sẽ chiều em. Chúng ta sẽ ôm nhau xem phim kinh dị vào các buổi tối rảnh rỗi, anh sẽ gắn cái tivi to bằng nửa bức tường phòng ngủ nhà mình để em xem cho rõ nét, thấy từng đường gân thớ thịt nhé! Còn anh, anh sẽ luyện tập yoga thường xuyên và học cách vận khí đẩy thức ăn đã trào lên miệng ngược xuống dưới dạ dày, để khi em sợ quá hét lên, anh vẫn bình tĩnh xoa lưng em và nói :”Ngoan, có anh ở đây rồi, đừng sợ! Anh nuốt hết rồi, không phải lo đâu!”

Em rât thích được xoa xoa cái bụng mỡ đúng không? Vậy thì trước khi đi ngủ anh sẽ dành ra 15 phút để xoa bụng cho em, mặc dù anh vẫn hay lèm bèm trêu em là có quanh năm ngày tháng có bầu, nhưng sự thật là anh thích nghịch cái ngấn mỡ của em lắm. Với lại khi được anh xoa bụng, mắt em lim dim như con mèo no sữa, nhìn đáng yêu cực! Anh muốn thu lại từng khoảnh khắc dễ thương của em, vì vậy anh sẽ không nề hà ngại ngần vì một ít mỡ đâu.

Vấn đề muôn thở sẽ là chuyện bếp núc. Anh biết em thích ăn bánh nhưng chỉ biết làm duy nhất một loại bánh là “bánh lát”, cứ mỗi lần em vào bếp thì sau đó anh phải đặt lại tên nó là cái chuồng, nhưng không sao, anh sẽ tập làm các loại bánh em thích. Bù lại, em cũng phải nấu được các món cơ bản hằng ngày nhé! Để nếu bạn bè anh có đến chơi thì anh sẽ được dịp vênh mặt với chúng nó, mặc dù sau đó vợ chồng mình với lũ bạn anh sẽ phải tranh cái nhà vệ sinh và ngủ lỳ trong đó cũng không sao. Ai bảo chúng nó vác xác tới nhà mình chứ! Còn cuối tuần anh cũng sẽ dành ra mấy tiếng để phụ em dọn dẹp cái “chuồng bếp” nhà mình, để nếu bạn bè em tới chơi mà thấy cảnh đấy sẽ khen anh là chồng đảm đang, em cũng sẽ thấy hãnh diện và tự hào về anh, phải vậy không?

Lấy nhau về thì anh với em không được online facebook 24/24 thế này nữa đâu nhé! Khi đi làm về đến nhà thì cho 2 em điện thoại của chúng mình ôm nhau ngủ trên bàn, còn anh sẽ ôm em nằm đọc sách này, hoặc là đi dạo vào ban đêm, ngắm trăng ngắm sao, lãng mạn em nhỉ! Anh tính rồi, cái phòng ngủ của chúng ta sẽ là phòng cách âm, lắp cả đèn nhấp nháy và hệ thống karaoke xịn nhất nữa. Anh sẽ học thêm nhiều bài khác ngoài bài “vợ yêu” để hát cho em nghe, còn em thì phải tập múa để phụ họa nhé!. Ha ha, nghĩ tới cảnh em lắc lắc cái bụng mỡ rồi múa bài “nấm lùn di động” là anh không nhịn nổi cười. Chúng ta sẽ song ca bài “xe đạp teen” hoặc là “thỏ con chiên bánh” nữa nhé! Mỗi đêm nhà mình sẽ như cái trại Trâu Quỳ thu nhỏ vậy, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc ngập tràn rồi!

Đến lúc thằng cu ra đời. Lần trước anh tính với em là đẻ được bao kg thì đặt tên như thế, nếu là 3 cân 7 thì sẽ đặt là "Lê Ba Ký Bẩy". Nhưng mà khi anh trình bày phương án với bọn bạn anh, chúng nó nhìn anh với ánh mắt kỳ thị, ái ngại em ạ. Thế thì thôi vậy, chúng ta sẽ giao trách nhiệm đó cho hai ông bà nội ngoại nhé, nghĩ nhiều đau đầu lắm!

Vì anh học dốt toán lý hóa nên anh sẽ chịu trách nhiệm dạy thằng cu nhà mình văn và ngoại ngữ, để nó nịnh mẹ khéo như anh nịnh vợ, và tán gái bằng tiếng Anh giỏi như anh viết thư cho em bằng tiếng Việt ấy. Còn em sẽ dạy con học các môn còn lại được không? Em yên tâm, anh sẽ không để em thiệt thòi vì dạy nhiều thứ hơn anh đâu, ngoài giờ học anh sẽ bổ túc thêm cho cu cậu môn điện tử để nó chơi với anh, và môn massage để nó phục vụ mẹ nó mỗi khi anh đi công tác vắng nhà. Căn nhà của ba chúng mình sẽ có thật nhiều sách và đồ chơi em nhé! Để hôm nào cả nhà lười nhác, chúng ta sẽ gọi Pizza đến nằm lăn lóc vừa ăn vừa chơi, rồi ngày hôm sau, em phải lãnh trách nhiệm mếu máo làm nũng để bà ông bà nội dọn hộ chúng mình đấy! Nếu em không hoàn thành nhiệm vụ thì anh sẽ bảo thằng cu sang mè nheo ông bà ngoại nữa vậy, rồi sau đó chúng ta sẽ trả công 4 ông bà bằng 1 bữa cơm thịnh soạn..mua ngoài quán về, em có đồng ý không?

Khi chúng mình giận nhau thì sao nhỉ? Ngoài phương án chia nhau bế thằng cu, nó tè ra người ai thì người ấy sai ra, anh nghĩ chúng ta nên thử cách viết thư cho nhau đi. Anh sẽ viết một lá thư dài thật dài để nói về suy nghĩ của mình, rồi cho cái thằng cu mới tập đọc nhà mình ngồi bi bô đánh vần từng chữ cho em nghe, và ngược lại. Anh cá là khi nó chưa đọc đến câu thứ 3 là cả nhà lại phì cười rồi ôm hôn nhau túi bụi ấy chứ. Vì có tiếng nói cười râm ran của trẻ con, và vì anh với em đều yêu thiên thần bé nhỏ của mình, nên nhà mình sẽ luôn là mái ấm em ạ. Anh mong chờ đến ngày đó lắm lắm!

Còn bây giờ thì anh vẫn phải ngồi một mình ở đây, vừa uống café vừa cầu khấn em đi chơi với thằng kia về sớm sớm, em biết là ông bà ngoại sẽ lo cho em lắm nếu về quá giờ giới nghiêm mà. Anh bảo rồi, nếu nó không đối xử tốt với em thì bỏ quách đi cho rồi, làm gì có ai yêu và mang cho em hạnh phúc hơn chồng tương lai của em cơ chứ! Thế nên em nhớ lời anh nhé, yêu nó ít ít thôi, em còn phải dành suốt cuộc đời để yêu thương chăm sóc cho chồng con em nữa đấy!

Đây đã là lá thư thứ hai anh gửi cho em rồi, nếu em quên lá thư thứ nhất thì tìm vào link này nhé!


Đấy em thấy chưa, bao nhiêu kẻ xuýt xoa hạnh phúc khi đọc thư anh gửi cho em kìa! Thấy người ta GATO với tình yêu anh dành cho em thế mà em không có chút động lòng gì sao? Nếu có thì mau mau tìm ra anh đi nhé, anh mong ngóng ngày có thể biến những dự định của chúng mình thành sự thật lắm rồi.

Thôi thư đã dài, anh xin dừng bút ở đây! Mãi yêu em, yêu con của chúng mình!

Chúc em ngủ ngon...

Gửi em, Vợ Tương Lai của anh! (Phần 1)

Anh chắc là hiện tại, em đang ngồi chát với thằng nào đó, tâm sự thủ thỉ với nó là "Em yêu anh nhất thế giới, chúng mình cứ thế này mãi nhé. 

Chúng mình sẽ lấy nhau rồi đẻ những đứa con thật xinh, Anh nhỉ!". Nhưng xin lỗi nhé, em nhầm rồi nhầm rồi. Chồng em trong tương lai lại là một chàng trai handsome gấp thằng đó gấp trăm tỷ lần. Chuẩn rồi đấy, đúng như em đang nghĩ: Đó Chính Là Anh.


Đôi lúc anh hay tự tưởng tượng rằng anh sẽ cầu hôn em một cách rất lạ, làm em ngạc nhiên và hạnh phúc kinh khủng. Anh đã học cách làm pháo bông để tới khoảnh khắc ấy, anh tự làm 10 quả, rồi châm cho nó nổ thật lớn, chắc chắn trong tiếng pháo nổ như thế sẽ là lời cầu hôn của anh dành cho em, thật tuyệt phải không ^^.

Mà nếu như Cảnh sát xóm với Hình sự thôn không cho phép anh nổ pháo thì anh sẽ mua bóng bay - anh nghe đâu đó có người nói - tiếng nổ của 1 nghìn quả bóng bay thì bằng tiếng của 1 quả pháo - thế cũng ok - miễn là em vui vẻ rồi đồng ý lấy anh là được.

Rồi chúng ta có một đám cưới có thể không hoành tráng, nhưng chắc chắn 50 năm sau, em và anh vẫn sẽ hạnh phúc khi nghĩ về nó , đám cưới mình sẽ toàn các ngôi sao hội tụ, chung vui, anh sẽ cố gắng để hôm đó có Lenka hát Trouble is a Friend... Justin Bieber hát Baby - Remix ...Anh sẽ bảo thuê cả nghìn cái bát với vài trăm cái mâm để mọi người cùng tới dự ( Em thấy đủ không - nghìn cái bát với vài trăm cái mâm cơ mà ).


Bắt đầu cuộc sống chỉ có hai người. Anh rất thích mỗi khi 2 đứa ngồi xem film kinh dị, em sẽ ngồi thu lu bên cạnh, nén nỗi sợ hãi để xem cùng anh. Rồi đến những đoạn ma quỷ thình lình xuất hiện, em lại dúi đầu vào vai Anh và kêu lên: “Huhu, bật kênh khác đi, kênh gì cũng được”, ngay lúc đó anh sẽ bật kênh hoạt hình, kênh yêu thích của anh rồi lè lưỡi với em “Cứ chê anh già đầu thích xem phim hoạt hình đi, giờ em cũng thích Cartoon rồi nhá”.

Lúc mới cưới, anh sẽ ngủ trước. Nhưng chỉ tháng đầu tiên thôi. Từ tháng thứ hai, em là người ngủ trước. Anh sẽ ngắm em ngủ. Bấy lâu anh cũng chỉ mơ ước điều ấy. Vợ anh hẳn phải là một thiên thần như trong mơ, mặc dù mặt em có mụn hay là môi em bị nẻ đi chăng nữa.
Về chuyện bếp núc, anh hứa sẽ không để xảy ra như trong Cuộc Chiến Hoa Hồng. Trước khi quyết định cầu hôn em, anh đã tự học rất nhiều món mà chúng mình cũng từng bảo với nhau là "Chán mỳ tôm thì có thể quay sang cháo, ăn thế nào cũng được, miễn là chúng mình ở bên nhau và.... 2 đứa ăn thật no."

Anh sẽ không để em phải lặn lội vào bếp, với óc sáng tạo trời phú của anh thì mỗi ngày, mỗi tuần mình sẽ thay đổi món: đậu phụ luộc, rau luộc, trứng luộc, cá luộc... ăn món luộc giữ được nhiều dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe lắm em ạ..

Anh cũng sẽ hì hục đọc đâu đó cách làm món ăn mới, mua rau cỏ và hì hục gói gói bóc bóc. Anh không tin là mình (sau vài ba năm nữa) sẽ vẫn rán đậu mà khi vớt ra phải dùng thìa cạo lấy cạo để như tình trạng hiện nay đâu em ạ. Anh muốn oai với con một chút lắm chứ!!!

Anh nhớ có lần em bảo em thích ăn món bún riêu cua ở đầu ngõ nhà cái thằng mà bây giờ em đang chat với nó ấy. Em đừng lo, anh sẽ đưa em tới đó. Trước khi cầu hôn em, anh đã tự an ủi rằng, anh yêu em vì em là chính em và luôn tin tưởng.... em là của anh....anh sẽ không ghen, không mặc cảm và suy nghĩ điều gì cả ngoài....em.

Rồi mỗi sáng sớm, anh sẽ lay em dậy từ 5h sáng để đi tập thể dục cùng anh, mặc dù rất buồn ngủ vì cả tối online Facebook, nếu em không muốn ra ngoài cũng không sao, anh sẽ bật kênh VBC rồi chúng mình cùng tập thể dục lúc 5h30 theo tivi, cứ thế thói quen em sẽ có, tới khi có bầu sẽ là tập Yoga Cho Bà Bầu vào mỗi sáng chủ nhật. Nhìn em uốn éo với cái bụng to tròn xinh xắn chắc anh không nhịn được cười mất.

Chúng mình sẽ sinh 3 đứa, em nhé. Ngày xưa anh muốn vợ anh sinh 5 để có thể làm 1 đội bóng rổ, em đọc đến đây đừng cười nhé. Tuy anh lùn thật đấy nhưng lùn vì chẳng qua anh không muốn cao, anh muốn thể hiện rằng: "Cao thực ra cũng chỉ ... hơn lùn vài chục cm thôi". Anh nghe nói sinh nhiều, dáng em sẽ xuống cấp, mà anh lại đẹp zai thế này, thế nên thôi mình sinh 3 thôi em nhé: "Con chúng ta sẽ đẹp zai như anh, xinh xắn như em và thông mình như 2 chúng mình, phải không em".

Thiên thần đầu tiên sẽ do em đặt tên nhé: Anh nhớ có lần em nhắc là thích đẻ được bao kg thì đặt tên như thế, ừ thế cũng được, nếu là 3 cân 7 thì sẽ đặt là "Lê Ba Ký Bẩy". Cái tên ấy anh thề là cả thế giới không có. ^^
Anh định trồng rau ở ngoài rãnh, rau muống em ạ. Trồng như thế tốt um lên, mà thằng cu lại có cớ mà "tè" vào, nhà thì được cải thiện rau cỏ. Cũng là tiện đôi ba đường mà anh khéo lại được tổ dân phố khen vì tinh thần trồng rau nữa.

Anh cũng định thứ Bảy và Chủ nhật là hai ngày dành cho gia đình. Anh sẽ lên kế hoạch để mình đi lòng vòng thành phố hoặc đi thật xa và nằm thư giãn ngắm sông ngắm biển, cuối cùng hai vợ chồng mình sẽ lạc vào một khách sạn hoặc nhà nghỉ bình dân nào đó. Em yên tâm, dù anh hơi kém về khoản xác định tọa độ nhưng chắc chắn chúng ta sẽ có mặt ở nhà trước bữa sáng ngày thứ 2 để cùng bắt đầu 1 tuần làm việc mới.

Anh nhận ra rằng nếu anh tập thể hình chăm chỉ, và kể cả anh rủ được thằng ku của chúng ta tập cùng (dù nó mới chỉ biết lẫy hay đi còn chưa vững), cơ hội được em "nể" và "yêu" sẽ cao hơn rất nhiều. Như anh tâm sự với ông bạn, để mà khi nào em gối đầu lên cánh tay của anh, sáng dậy anh không bị tê tay mà người kêu đau đầu là em thì mới là chuẩn!

Anh chắc chắn thích hít hà mùi tóc em. Nhất định thế. Tất nhiên thì đôi khi cũng có sự nhầm lẫn ở khứu giác của anh, bằng chứng là đã có lần anh xoa sữa tắm lên cả đầu chẳng hạn, nhưng mà anh sẽ yêu cái mùi đặc trưng của vợ anh. Đấy là cam kết để mà khi đi xa, anh có thể nghĩ về em với cái gì đó "rất - là - em".

Anh thích phòng của mình màu xanh hoặc màu hồng. Mới cưới thì nên màu hồng, trông đến là nghịch. Anh sẽ lấy 2 cái dép tông cắt chéo vào với nhau, để lúc mình sơn nhà, nó tạo thành hình trái tim còn chúng ta thì toe toét mỗi khi thấy nó. Màu xanh là khi có con, bởi anh muốn thằng ku sẽ được bơi trong cảm giác của màu xanh biển, với cá heo, với những hình ảnh ngộ nghĩnh. Tất nhiên là tốn tiền, nhưng mà em biết đấy, đó cũng là mơ ước của cả bố thằng bé mà. Không thể bỏ qua được!

Anh không băn khoăn lắm nếu tặng em một nụ hôn mỗi sáng trước khi đi làm. Chỉ đơn giản vậy thôi

Chậu quần áo anh hứa sẽ giặt, nhưng mà thông thường anh giặt xong thì khả năng vợ chồng è cổ ra đóng tiền nước là hơi cao. Nếu em có tính toán mà thấy lỗ thì cũng có thể kiến nghị, anh sẽ rất là vui mừng giúp em tiết kiệm những chi phí ấy.

Còn đống bát đũa thì anh sẽ rửa! gớm, lại lườm >”<

Con khóc. Thỏa thuận thế này nhé. Con khóc và nó nằm ngửa, nó thuộc về em. Còn nó ở các tư thế khác, anh sẽ dỗ. Em đồng ý chứ?

Anh sẽ dặn em một số thói quen anh thi thoảng chẳng để ý. Biết đâu sau này em đọc cái note ngớ ngẩn này em lại vỗ đét vào đùi và thét ầm lên: "Đấy chưa, rõ là em biết anh như thế mà!". ...

Khi anh làm việc, em có thể nhét rất nhiều thứ vào miệng của anh. Anh chẳng nhớ ra anh ăn gì đâu.

Cách tốt nhất để em lôi anh ra khỏi bàn làm việc là nấu ăn (và món gì càng thơm sực mũi càng tốt).

Anh lười tắm, nhưng mà sẽ không thể không tắm nếu em bắt anh đi tập thể hình

Anh thích mặc phong phanh vào mùa thu và mặc ấm quá mức vào mùa hè, thế nên anh chả chọn được quần áo vừa ý vào hai mùa này đâu.

Anh không biết chọn caravat, cũng chẳng biết thắt caravat và có khi quên cả sơvin mà đi họp nữa cơ...

Trong gia đình không thể tránh khỏi những lúc cãi vã xung đột. Anh đề nghị các phương án sau:

- Trong trường hợp cãi nhau mà em sai lè ra, em rửa bát vào 3 ngày kế tiếp. Ngày thứ tư cãi tiếp mà vẫn thua thì anh rửa (để dỗ em!).

- Trong trường hợp cãi nhau mà anh biết anh sai lè ra, thường thì anh sẽ cười (rất chi là đểu) và nói lắp (cực kì!). Em sẽ có cớ để thắng anh

- Trong các trường hợp còn lại không phân thắng thua, tốt nhất là nhờ đến thằng ku biết lẫy của chúng mình. Ai bế mà nó tè ra thì là người ấy thua.

Thế đã nhé, anh chỉ hí hửng viết ra vài ý tưởng (dù có thể dở hơi và chả ra đâu cả) về cái gia đình lý tưởng trong tương lai mà anh đang nghĩ đến. Chắc em đọc tới đây cũng mỏi lắm rồi. Bình thường anh sẽ nhắn tin chúc em ngủ ngon, nhưng anh nghĩ thằng kia nó nhắn rồi, nhắn nữa làm gì cho phí 200đ, anh sẽ tích nó lại để mai sau đưa em đi ăn ốc...



Mãi yêu em, yêu con của chúng mình!

Chúc em ngủ ngon... :)

Monday, July 28, 2014

Như Một Bản Tình Ca - Shino

Lớp ấy ai cũng bảo hai thằng chúng nó "yêu" nhau.

Một thằng béo tròn trùng trục, đi học sách vở thì ít đồ ăn thì nhiều. Một thằng gầy tong teo, hệt như cây tăm tre nhân đạo và kính dày cộp, hễ mở miệng ra là Game và Toán (có vẻ không liên quan nhưng sự thật là những thằng học giỏi Toán thường chơi Game rất đỉnh). 


Hai thằng thân thiết đến nỗi đi đâu cũng dính lấy nhau. Từ giặt giẻ, lau bảng, trực nhật, ăn sáng, ăn trưa, thậm chí đôi khi... đi vệ sinh cùng lúc. Bạn bè trìu mến gọi là "cặp đôi hoàn cảnh". Đùng một cái, thằng gầy có bạn gái. Dư luận xôn xao, các loại báo lá cải cấp lớp rộn ràng đưa tin về cuộc chia tay đình đám của hai nhân vật kể trên. Nhưng hầu như là chẳng có gì thay đổi... Thằng béo vẫn dính lấy thằng gầy mọi lúc mọi nơi, chỉ đơn giản là giờ đây, có thêm một cô gái đi cùng. Thằng gầy từ đợt có bạn gái, bắt đầu có vài thay đổi nho nhỏ: tăng cường học Toán, giảm thiểu số thời gian ngồi bên máy vi tính, và chịu khó tập lên xà... Thằng béo vẫn vậy, ăn nhiều hơn trước nhưng cũng đã manh nha nghĩ đến việc tập thể dục giảm cân. Có lẽ không còn gì để bàn nhiều, nếu một ngày thằng béo không đến bên thằng gầy, thỏ thẻ:

- Mày ơi, tao...thích bạn Chi lớp trưởng lớp C...
Sau tiếng hét thất thanh của thằng gầy, thì coi như là cả lớp A ấy đã biết chuyện. "Bác sĩ" Bách Khoa (đứa duy nhất trong lớp ấy dự định sẽ thi đại học khối B với ước mơ trở thành bác sĩ khoa sản) bắt bệnh thằng béo đầu tiên:
- Khổ! Thế thích bạn ý từ bao giờ? Lâu chưa? Triệu chứng như nào? Có nặng lắm không?
- Ờm... - Thằng béo đỏ mặt gãi đầu gãi tai.
Phan Linh tổ trưởng tổ hai cũng lóp ngóp bò xuống khu vực bàn cuối, rẽ đám đông chui vào, hỏi:
- Có biết bạn ấy sinh nhật ngày bao nhiêu không? Tớ xem cho một quẻ?
- Ờm... - Thằng béo nhăn mặt khổ sở.
Cả lớp nhộn nhịp hẳn, có tiếng cười khúc khích của mấy đứa con gái, tiếng hú hét phấn khích của bọn con trai, rồi thì mỗi người một câu làm thằng béo bị quay như chong chóng, áo sắp rách toạc vì hết bạn này kéo lại đến bạn kia giật. Âu cũng là mọi người lo cho cái việc "đại sự" của béo. Thằng gầy vội vã giải tán đám đông, sợ một chút nữa thôi thằng béo mà lăn ra ngất thì phải thuê xe cứu hộ giao thông đến di chuyển "nạn nhân" xuống phòng y tế mất. May mắn thay, vừa lúc chuông báo hiệu vào lớp vang lên, lớp trưởng kêu to:
- Cô giáo vào! Cô giáo vào!
Chẳng ai bảo ai, tất cả tự giác lao về chỗ ngồi giở sách giở vở, vẻ mặt đăm chiêu ra chiều suy nghĩ, kiểu đã ngồi như vậy từ rất lâu rồi. Đâu đó còn có tiếng bấm bút bi lạch tạch, khung cảnh lớp trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết...
Cô chủ nhiệm bước vào, hôm nay cô làm tóc mới. Lớp lại nhao lên:
- Cô ơi tóc mới đẹp quá ạ...!
Cô nhoẻn miệng cười thật tươi, nụ cười mà nếu Leonardo Da Vinci sống lại chắc sẽ chọn cô để vẽ chân dung đặc tả chứ không phải nàng Mona Lisa.
- Cảm ơn các em. Chúng ta vẫn kiểm tra bài cũ như bình thường!
- Zờiiiii eiiiiiiii...!
Cả lớp dài giọng ngao ngán, vài đứa úp mặt xuống bàn, vài đứa vồ lấy quyển vở cố nhồi nhét thêm mấy chữ vào đầu, vài đứa đưa tay làm dấu thánh giá...
Cô giáo đưa cây bút dò qua "sổ sinh tử", mấy thằng chưa học bài lầm rầm khấn:
- Cầu trời cho con thoát lần này, con xin hứa từ nay sẽ...
Hòa cùng không khí hồi hộp đến nghẹt thở của cả lớp, thằng béo kéo tay thằng gầy:
- Ê, theo mày tao phải làm sao để tiếp cận bạn ý bây giờ?
Thằng gầy chưa kịp trả lời, giọng cô giáo đã cất lên đầy tình thương mến:
- Mời bạn Vương Tùng Dương lên bảng.
Thằng béo giật bắn mình, tự hỏi không biết sáng nay ra khỏi cửa bước chân trái hay chân phải... Cả lớp tự nhiên vỗ tay rào rào. Thằng gầy thở dài đầy xót xa:
- Ăn ở cả đấy...
Tan học, thằng gầy chạy theo dúi vào tay thằng béo mẩu giấy nhỏ nhỏ. Thằng béo trố mắt:
- Gì đấy? Tỏ tình với tao à? Giờ thì đã quá trễ...
Thằng gầy ấn đầu thằng béo, vẻ mặt nghiêm trọng:
- Hoang tưởng! Tao giỏi cực. Đây là số điện thoại và facebook của bạn Chi, tao đã phải vượt qua muôn vàn gian nan hiểm trở để mang nó về cho mày đấy.
Thằng béo cảm động, mắt long lanh, ngân ngấn nước:
- Không biết cảm ơn mày thế nào cho đủ nữa ...
Vừa nói vừa chấm nước mắt, quệt nước mũi lau vào áo thằng gầy. Thằng gầy xoay người né một cách điệu nghệ, mồm toe toét:
- Đơn giản, mởi tao bữa trưa nay. À mà, làm trận DotA không?
Thằng béo vẫn như đang "bay trong đêm pháo hoa", gật đầu lia lịa:
- Nhận luôn! Nhận luôn!

+++

Tối, thằng gầy quấn chăn nằm đọc Conan, một tay cầm quyển truyện, một tay nhoay nhoáy nhắn tin với bạn gái: "Ừ. Anh làm làm đến bài 6 rồi, nhưng vẫn chưa ra kết quả. Nói chung bài này ly kì lắm em ạ". Thì đột nhiên chuông điện thoại reo, thằng béo gọi, lắp ba lắp bắp như vừa bị bắt cóc tống tiền:
- Mày...mày ơi...bạn Chi accept facebook tao rồi. Mừng rơi nước mắt...
Thằng gầy tủm tỉm:
- Thế đã nói chuyện gì với nhau chưa?
- Tao bảo là "Cảm ơn vì đã kết bạn với tớ".
- Sến thế! - Thằng gầy phá lên cười - Xong nó trả lời thế nào?
- Offline luôn mày ạ...
Thằng gầy ôm bụng lăn từ đầu giường đến cuối giường:
- Ôi trời ơi! Số mày đúng số con mực mà, lận đận thế là cùng.
Thằng béo khịt khịt mũi:
- Tao còn chưa nghĩ được sẽ nói cái gì tiếp theo đây.
- Ừ, vậy nghĩ tiếp đi. - Thằng gầy vẫn không rời mắt khỏi quyển truyện.
Thằng béo gắt lên như sắp khóc:
- Tao mà nghĩ được tao đã không gọi cho mày! Giờ phải bắt đầu câu chuyện như thế nào?
Thằng gầy lật sang trang tiếp theo, trầm ngâm suy nghĩ:
- Ờ thì...ví dụ như là "Cậu có thích ăn rau muống không? Bố cậu thích ăn rau muống không? Mẹ cậu thích ăn rau muống không? Cậu có anh trai không? Anh cậu thích ăn rau muống không?"... 
- Đang nghiêm túc mà! - Thằng béo nhăn nhó.
- Tao đùa mày làm gì? Đấy là thể hiện sự quan tâm của mình đến sức khỏe của bạn ý và toàn thể gia đình, lại chẳng cảm động khóc thét lên ấy chứ.
Chợt thằng béo kêu lên đầy phấn khích:
- Mày ơi bạn ý trả lời tin nhắn của tao rồi!!!
- Sao? Sao? - Thằng gầy ngồi bật dậy.
- Bạn ấy nói là "Có gì đâu. Cậu học lớp A phải không? Tên gì nhỉ?".
- Thế mày đáp như nào? 
- Tao bảo "Tớ tên Dương".
- Thế thôi à?
- Ừ.
- Ôi cái thằng đần...! Tấn công đi chứ.
- Vừa mới quen ai lại thế... Thôi tao chúc bạn ý ngủ ngon nhé? Chẳng biết nói gì nữa.
Thằng gầy quát:
- Đầu đất! Bạn ấy đã thoải mái vậy rồi thì cứ bình thường đi. Đừng để bạn ý hỏi trước, mày phải chủ động mở đầu câu chuyện chứ. Ví dụ như "Cậu thích ăn rau gì?"...
- Tao vặn mày ra bây giờ! - Thằng béo nổi khùng. - Mà chỉ có bạn ý hỏi tao chứ tao làm gì dám hỏi bạn ý...
- Ầy... Mày phải hỏi trước thì mới có cái để nói chứ. Với lại nó là con gái, làm sao nhảy bổ vào bắt chuyện mày được.
Thằng béo khổ sở:
- Hỏi cái gì bây giờ?
- Nghĩ đi! Xem có chủ đề gì hay, như rau chẳng hạn...
Thằng béo gầm lên:
- Lẩu rau thì tao thích, còn rau luộc thì không!!!
Thằng gầy vẫn nhăn nhở:
- Ừ thì đấy! "Cậu có thích ăn rau luộc, xào, hấp...các kiểu không?".
Thằng béo phát cáu, tắt máy nhét xuống gối, và úp một cái gối khác lên mặt để "giảm thanh".
- Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!

+++

Lại một ngày mới bắt đầu. Thằng béo dắt xe ra khỏi cửa, thận trọng bước chân phải ra trước rồi mới bước chân trái theo sau. Nó sợ gặp phải mấy chuyện "quái thai" như ngày hôm qua. Đi được một đoạn, chợt nhận ra thằng gầy đang đứng cùng cô bạn gái bên đường, hai đứa nó đưa nhau đi ăn sáng, như người lớn! Thằng béo bỗng chạnh lòng, nó tưởng tượng cũng sẽ có lúc, sau yên xe nó là Chi cười tươi rói, tay cầm bịch Donut và hộp sữa vị dâu nó mua cho, mỗi sáng đến trường... Đang suy nghĩ mông lung, bỗng nó giật mình. Trước mặt nó là Chi, đang khổ sở với cái xe đạp tuột xích. Nó thấy hai bàn tay bạn ấy dính đầy dầu mỡ lem nhem và khuôn mặt thì như sắp khóc, cũng phải, chỉ còn mười phút nữa là vào lớp mà đường thì còn khá là xa. Phải mất gần một phút phân vân, thằng béo mới dám đạp xe đến gần Chi, rụt rè:
- Ấy ơi, để tớ làm cho...
Chi ngẩng lên, nhíu mày nhìn nó rồi reo to:
- Ấy là "Combat Yaphets" phải không?
- Ừ ừ... - Nó gật đầu mừng rỡ.
Chi cười toe toét, khoe cả má lúm xinh xinh:
- Hôm qua tớ xem avatar facebook của ấy nên ấn tượng ngay. Mỗi tội quên mất tên thật.
Mặt thằng béo ngắn tũn lại. Nó thấy trong lòng có chút tủi thân không hề nhẹ: "Buồn cười, tên mình thì không nhớ, tên facebook mình thì phát âm chuẩn thế!". 
Nó nhặt một cái que gỗ, cẩn thận nâng sợi xích, đẩy vào bánh răng rồi quay bàn đạp một vòng, lúi húi một lát cũng xong. Nó đứng lên, vẻ mặt rạng ngời của người chiến thắng:
- Được rồi đấy - Nó ấp úng - À mà, tớ tên là Dương...
Chi gật đầu, nhoẻn miệng:
- Tớ nhớ rồi. Cảm ơn Dương!
Quãng đường đến trường như ngắn lại, nó đã kịp nói với Chi rất nhiều chuyện, cực kì tự nhiên và vui vẻ, chứ không phải dùng đến "bài thuốc rau gia truyền" của thằng gầy. Nó thấy Chi đáng yêu hơn nó nghĩ rất nhiều. Vừa kịp gửi xe thì chuông vào lớp kêu ầm ĩ. Thằng béo bùi ngùi chia tay Linh Chi ở hành lang tầng 1, rồi dồn hết công lực phóng như bay lên tầng 4. Nó đang băn khoăn không biết có nên kiến nghị nhà trường vì việc xếp phòng học rất "lung tung" hay không, rõ ràng là đáng lẽ các lớp 12 thì phải được nằm cùng một dãy! Vừa "an tọa" chưa được vài giây, đã thấy thằng gầy quay sang bắn tỉa:
- Sáng ra bị ma nó đuổi à? Chạy thở còn không ra hơi vậy mày?
- Không. - Thằng béo vừa thở, vừa cười ngây dại - Tao vừa đi cùng Chi đến trường đấy. 
Thằng gầy phẩy tay khinh khỉnh:
- Chú cứ đùa anh.
- Tao thề! - Thằng béo nghiêm mặt.
Thằng gầy tròn xoe mắt, há hốc mồm:
- Mày hỏi nó "thích ăn rau gì" thật à?
- Không! Từ từ tao kể cho...

+++

Chiều được nghỉ học thêm, thằng béo sung sướng tận hưởng một ngày trời lạnh có nắng đẹp bằng cách...nằm lì trong phòng online. Chủ yếu là nó đợi nick Linh Chi sáng... Trong lúc ấy, nó tranh thủ ra vào mấy forum công nghệ, share vài cái ảnh hài nó tâm đắc, xem hết mấy giải đấu League of Legends trên Youtube và luôn tay ấn F5 trang chủ facebook... bên cạnh là cốc cacao đầy ụ, nghi ngút khói. 
Rồi thì Chi cũng chịu online. Tim nó đập rộn ràng, tay nó bỗng run bần bât. Đầu nó bắt đầu ong lên vì những ý nghĩ: "Mình sẽ nói gì trước bây giờ". Thì đột nhiên, nick Chi sáng nhấp nháy trên màn hình:
- Chào Dương!
Thằng béo giật bắn mình, mười ngón tay bấn loạn, type sai lung tung mãi mới được câu hoàn chỉnh:
- Đã nhớ tên tớ rồi cơ à?
- Tớ không tệ đến mức ấy đâu.
- Hôm nay lớp Chi cũng được nghỉ học thêm à?
Và rồi thằng béo đã có cả một buổi chiều với "trái tim không ngủ yên", đắm chìm trong hạnh phúc giản đơn, cốc cacao đã cạn từ lúc nào nó cũng chẳng hay...

+++

Những mẩu hội thoại của thằng béo với Linh Chi ngày qua ngày càng thêm dài, và đầy ắp tiếng cười. Nó thích nghe Chi kể về cuộc sống, gia đình, bạn bè của cô ấy, toàn những điều thú vị. Chi tham gia nhiều hoạt động hơn nó nghĩ, vô cùng năng nổ và hoạt bát. Chẳng cần nhìn thấy, nó cũng cảm nhận được ánh hào quang xung quanh cô bạn này lớn như thế nào. Nó tự nhận thấy so với Chi, cuộc sống của nó quá nhàm chán, tẻ nhạt. Và bi quan hơn một chút, nó thấy mình có phần...vô dụng. Nó đã không còn hay "cặp kè" với thằng gầy mọi lúc mọi nơi, nó hiểu thằng bạn nó cần có những lúc riêng tư, nó quyết định hát tặng thằng gầy bài "Tìm lại bầu trời" mỗi ngày ít nhất một lần trước giờ vào lớp, nhấn mạnh đoạn "anh xin lỗi, vì đã cướp mất khoảng trời của em, nhưng có người sẽ cho em lại một bầu trời...". Thằng gầy phì cười, hất hàm hỏi nó:
- Chuyện mày với Chi đến đâu rồi?
Cắm cúi vào cái điện thoại nhắn tin chúc Chi buổi sáng tốt lành, nó trả lời một cách miễn cưỡng:
- Ờ, tính từ Hà Nội đổ vào thì đến đoạn Nghệ An, Thanh Hóa gì đó...
- Điên à?
- Không. Mày hỏi thế thì tao trả lời thế. Ai đo được đến đâu...
Thằng gầy ôm đầu, vẻ bất lực:
- Trời ơi! Vậy là vẫn nói chuyện đều và tiến triển tốt?
Thằng béo đần ra:
- Ừ. Vẫn đều như cơm ăn ba bữa quần áo mặc cả ngày.
- Nói những chuyện gì?
- Học hành, gia đình, tương lai, kinh tế, thể thao, xã hội, chó mèo...
- Vậy mày định bao giờ mới thổ lộ?
Thằng béo xị mặt:
- Tao ngại lắm, hay mày nói hộ tao?
- Thế nó đồng ý thì tao yêu hộ mày luôn được không?
Thằng béo lườm:
- Cũng được, nếu thật sự muốn thì để tao nói trước với bạn gái mày.
- Ấy tao đùa! - Thằng gầy vội vã xua tay, cười trừ.
Thằng béo lại thở dài thườn thượt.
- Mà tao buồn lắm mày ạ, mấy lần gặp dưới căng-tin, tao mua sữa cho bạn ấy toàn từ chối thôi. Người thì xanh lét như cái lá nhưng cứ ăn uống gì cũng phân vân sợ béo. Tao chẳng hiểu bọn con gái bây giờ nghĩ gì...
- Sao mày không mua cho tao?
- Liên quan thế?
- Tao cũng gầy này - Thằng gầy chớp chớp mắt, cười gian xảo.
- Mày thôi đi, lúc nào cũng nhăn nhở! - Thằng béo gắt.
Thằng gầy nín cười, nghiêm mặt, hạ giọng xuống mấy tông liền:
- Ừ thì không đùa nữa. Vậy tuần sau là Valentine, nhân dịp ấy đi mua hoa mà bày tỏ.
Thằng béo gãi đầu gãi tai:
- Hoa thì...bao nhiêu bông? Mà hoa gì bây giờ mày nhỉ?
- Ờ...khoảng chục bông, đồng tiền hay dâm bụt gì cũng được...
- Mày lại muốn ăn đòn đúng không? - Thằng béo gườm gườm.
Thằng gầy nhếch mép:
- Hoa hoét quan trọng gì, quan trọng là mày có dám nói với bạn ấy tình cảm của mày hay không? Tao thấy mày với Chi thân thiết đã lâu, mà cũng lớp 12 rồi. Mày suy nghĩ kĩ đi nhé, thời gian chẳng còn bao nhiêu đâu... 
Thằng gầy vỗ vỗ vai thằng béo, rồi đứng lên đi ra ngoài, bỏ lại thằng béo với đống suy nghĩ ngổn ngang. Tự dưng thằng béo thấy sợ. "Lớp 12 rồi"! Nghĩa là cơ hội của nó không còn nhiều, có thể sau khi ra trường, nó sẽ không có lí do để gặp Chi nữa. Đúng ra là nó không dám. Nhưng nếu nói ra và bị từ chối, thì liệu nó và Chi có thể tiếp tục làm bạn nữa không? Hoặc nếu lí do từ chối của Chi là vì nó... "quá béo", thì liệu nó sẽ mất bao nhiêu thời gian để vượt qua "cú shock đầu đời" này? Hay chẳng may, Chi lại bảo "ấy rất tốt nhưng tớ rất tiếc, bấy lâu nay tớ chỉ coi ấy là... chị (như mấy đứa con gái bây giờ hay đùa)", thì liệu sau đó nó có đi tự tử không? Nếu nó tự tử, thì liệu Chi có hối hận vì đã phũ phàng với nó hay không? Mà nếu hối hận thì chẳng biết cô ấy sẽ khóc hay buồn không? Nó thì đương nhiên là chẳng muốn để Chi phải buồn... Cứ thế, cứ thế... thằng béo chìm vào những băn khoăn vớ vẩn, tờ giấy nháp trước mặt nó đầy những nét mực nguệch ngoạc trong nỗi lo sợ vô hình...

Thời gian thì đương nhiên vẫn cứ trôi, và ngày ấy rồi cũng phải đến. Thằng béo đã có nguyên một đêm 13 tháng 2 thức trắng. Nó đi đi lại lại trước gương, tập cười, tập nói, rồi lại đưa mắt nhìn bó hồng đỏ thắm đang nằm ngoan ngoãn trên bàn đầy hi vọng. Nó định gọi cho thằng gầy chia sẻ cảm xúc, nhưng rồi lại thôi. Nó sợ thằng gầy sẽ cười nó, dạo này thằng gầy hay trêu nó là "anh béo đa cảm thích lảm nhảm một mình", điều đó làm nó bị ám ảnh khủng khiếp (đã béo lại còn hâm thì không đứa nào dám đâm vào định mệnh mất)... Sáng 14, nó vẫn đến lớp bình thường, vẫn xung phong đi xin phấn cho cô dạy Địa để được có dịp chạy xuống tầng 1, vào lớp 12C, mắt thì nhất quyết phải liếc qua bàn 3 dãy giữa vài giây rồi cười một cái... Chiều, nó mở tủ lục bộ quần áo đẹp nhất chưa dám mặc một lần để dành cho một dịp thật đặc biệt, hẳn là hàng xách tay Canada còn chưa dứt mác... Nó chợt bật cười vô thức, nhận ra mình đang quá điệu đà so với quy định. Rồi nó vơ lấy cặp, xỏ giày, dắt xe, không quên cài bó hoa còn long lanh nước vào thanh ngang phía trước xe thật nhẹ nhàng và cẩn trọng. Cả khu phố như đổ dồn mọi ánh nhìn vào nó - thằng béo đầu cua, giày Nike, áo Crooks Castles, xe địa hình đen và hoa hồng đỏ. Nó biết, có lẽ hơi dị nhưng...tầm này thì chẳng có gì quan trọng bằng cảm xúc của nó. Nó chọn chỗ ngồi khuất nhất trong quán đồ fast food gần cổng trường. Lớp Chi sẽ tan học vào lúc 7h tối và nó còn hơn một tiếng đồng hồ nữa ngồi đợi. Nó định khi mọi người về hết, sẽ gọi Chi ra một góc và nói hết những điều bấy lâu nay làm trái tim nó hành hạ tả tơi khối óc... Xác định luôn dù Chi có đồng ý hay không thì nó cũng sẽ chấp nhận, quan trọng là nó có thể nói được hết những tình cảm cất giữ trong lòng, nó sợ giữ lâu hơn thì những đó sẽ còn nặng hơn cả trọng lượng cơ thể nó lúc này.
 Trời tối rất nhanh vì đang còn là mùa lạnh, nhưng trong lòng thằng béo thì nóng hơn lửa đốt. Bó hồng nằm trên bàn, cạnh 2 đĩa nem rán xếp chồng lên nhau và hộp cacao cạn cả đáy - một vài cánh đã hơi rũ xuống vì lạnh, vì thiếu nước. Thằng béo sốt ruột cứ 2 phút lại nhìn đồng hồ một lần, cho đến lúc con phố đã lác đác lên đèn...
Cổng trường lúc này la liệt người và xe, không theo một lối quy hoạch nào hết. Các bậc phụ huynh tranh thủ đứng đàm đạo với nhau:
- Con My nhà em năm nay phải cho thi Kinh tế quốc dân, không đỗ thì học cao đẳng Ngân hàng cũng được!
- Ôi giời, thằng Trung nhà chị cả họ vận động đi thi Y, nhưng nếu chẳng may trượt là nhà chị có ngay một suất vào trung cấp Dược rồi...
Thằng béo bỗng bần thần, còn hơn hai tháng nữa thôi là nó cũng phải bắt tay vào làm hồ sơ thi đại học, thế mà hình như nó chưa chuẩn bị gì cả, bố mẹ cũng chẳng bao giờ hỏi nó về dự định tương lai... Chợt nó thấy chạnh lòng khủng khiếp...
Đúng 7 giờ, tiếng chuông báo hiệu vang lên, học sinh từ các lớp ùa ra như đàn ong vỡ tổ. Cũng phải thông cảm thôi, sau 3 ca học cật lực cộng với trời lạnh, và đói...thì chẳng em nào muốn bình tĩnh bước đi để rồi chưa kịp ăn hết bát cơm đã phải chuẩn bị học thêm gia sư ca 4...
Thằng béo thấy tim đập thình thịch như trống múa Lân, nó vội vã trả tiền nước rồi đứng dậy. Vừa bước ra khỏi cửa quán fast food, thằng béo bỗng điếng người, sững sờ...
Linh Chi xinh rạng rỡ, tóc mới, áo mới...nụ cười sáng ngời... Nó tưởng mình đã tắt thở chết lâm sàng khi Chi đưa tay chào nó. Đột ngột, Chi đổi hướng tốc biến nhanh như cơ động, trèo ngay lên sau xe một anh đẹp trai chân dài, dễ phải đến mét tám. Lòng thằng béo quặn thắt tựa cơn đau ruột thừa lúc Chi đút tay vào túi áo khoác anh đẹp trai, và tựa cằm vào vai anh ấy... Chiếc xe vọt ga phóng đi, bó hồng trên tay thằng béo rơi "phịch" xuống đất phũ phàng, lần đầu tiên trong đời nó nếm trải cảm giác "thất tình".
Lần đầu tiên trong đời nó biết cảm giác "tan nát con tim".
Lần đầu tiên trong đời nó hiểu cảm giác bị hất từ trên cao xuống với một lực lớn hơn hoặc bằng 4.000.000.000 Newton.
Bỗng thằng béo thấy lòng thật chênh vênh, hụt hẫng...
Bỗng thằng béo thấy mọi hy vọng trong đầu sụp đổ...
Kiểu như:
"Bạn đã tiếp cận thành công đối tượng"
"Bạn đã nói chuyện rất vui vẻ với đối tượng"
"Bạn vừa làm đối tượng cười"
"Bạn đã xuất hiện trong tâm trí của đối tượng nhiều hơn một lần mỗi ngày"
"Bạn chỉ còn một bước cuối: thổ lộ cùng đối tượng"
"Anh đẹp trai vừa chấm dứt chuỗi chiến công của bạn"
Xong trận.
Năm phút sau... không, thật ra là gần sáu phút. Thằng béo mất sáu phút để định thần mọi chuyện và điều hòa nhịp tim. Nó đờ đẫn dắt xe ra về, bộ dạng thảm thương vô cùng đối lập hoàn toàn với hình ảnh chói lòa cách đó chỉ vài tiếng trước...

+++


Thằng gầy gọi đến cuộc thứ năm, thằng béo mới nhấc máy, cất giọng thều thào như người ốm:
- Gì mày?
- Mày gặp Chi chưa?
- Tao...
Chưa đợi thằng béo nói hết câu, thằng gầy gần như quát lên bực tức:
- Khỉ gió! Tao vừa thấy nó đi với thằng nào đầu xanh đầu đỏ ngoài đường kìa, dẫn nhau vào Choco Candy mày ạ, chắc định tự làm bánh tặng nhau. Sến súa kinh dị không văn nào tả được!!!
- Sao mày biết đầu xanh đầu đỏ?
Thằng gầy ngập ngừng:
- Ờ thì...tao đoán thế. Nó đội mũ bảo hiểm tao có thấy gì đâu. Nhưng mà nhìn cái mặt lấc cấc, chẳng lẽ tao lại lao ra tọi cho mấy phát.
Thằng béo vội can ngăn, giọng buồn thiu:
- Thôi mày! Người ta đi với ai làm sao mình cấm được... Có là gì của nhau đâu...
Thằng gầy ái ngại:
- Ừ nhỉ... Nhưng mà...
Thấy thằng béo im im, thằng gầy nói tiếp:
- Này, mày khóc đấy à?
Thằng béo miệng cười méo xệch:
- Ư hư..., tao làm sao phải khóc? Coi như là người đi thay của...
- Thế trước đây mày chưa bao giờ hỏi về chuyện tình cảm của Chi à?
- Thì tao thấy vẫn để trạng thái độc thân trên facebook, ai mà biết được.
- Ngu! Quá ngu! Mày có biết 70% những gì người ta thể hiện trên facebook chỉ là giả dối hay không? Có những đứa trên facebook nhìn như hàng hiệu chính hãng, ngoài đời gặp chẳng khác hàng thùng chợ Đông Tác - Kim Liên đấy!
- Thôi đủ rồi!!! - Thằng béo làu bàu, đập đầu bồm bộp vào gối - Có thương tao thì qua nhà tao luôn đi.
- Làm gì? - Thằng gầy ngạc nhiên.
- Nhậu!

+++ 

Bữa nhậu hoành tráng tại nhà thằng béo lúc 8 giờ tối.
Có cả bạn gái thằng gầy. Đôi ấy coi như làm việc thiện, hy sinh ngày lễ Tình yêu tình ót, ngồi im ngoan ngoãn nghe thằng béo kể lể, thỉnh thoảng gật gù, vẻ cảm thông sâu sắc. Bạn gái thằng gầy tỏ ra là một cô nàng cực kì đảm đang, xé mực khô nhanh thoăn thoắt, rót Coca không để rớt giọt nào. Thằng béo dúi cốc Coca vào tay thằng gầy, giọng lè nhè:
- Uống đi mày! Uống! Không say không về!
Thằng gầy gạt ra, mắng:
- Thằng này sao thế? Mày ngộ độc khí gas à? Cứ bình tĩnh đi chuyện gì cũng có cách giải quyết, biến nào mà chả hóa được.
Thằng béo ngửa mặt lên trời cười hềnh hệch:
- Chịu thôi, giờ tao chẳng muốn nghĩ gì nữa. Phận bèo trôi, đến đâu thì đến...
Bạn gái thằng gầy cũng chen vào cho vui câu chuyện:
- Tớ học thêm cùng lớp Linh Chi, mà đây là lần đầu tiên nghe chuyện bạn ấy có người yêu đấy. Bình thường Chi lên án khá là kịch liệt những đứa con gái mà chọn người yêu chỉ vì nhà giàu, xe đẹp.
Thằng gầy chợt quay sang, hỏi:
- Thế em nghĩ sao về những đứa con gái đó?
Cô nàng nhăn mặt:
- Em thì không quan trọng mấy đâu, chỉ cần đẹp trai như anh, học giỏi như anh, tâm lí như anh, chiều chuộng như anh, thì bước xuống từ xe hơi với đôi tổ ong rách là em cũng mãn nguyện lắm rồi.
Xong hai đứa nó chí chóe nhau, cười khúc khích. Thằng béo quay mặt, bĩu môi, lòng đầy ghen tức. Đấy! Bi kịch lớn nhất của một thằng cô đơn không phải là không có người thương, mà là phải ngồi cạnh hai đứa yêu nhau và xem chúng nó đóng phim Hàn Quốc...

+++
Mùa lạnh giá rồi cũng trôi qua...
Thằng béo đã mất một khoảng thời gian kha khá để lành lại vết thương lòng. Thật may, vết thương không sâu nên chưa ảnh hưởng đến thần kinh cũng như tính mạng của con bệnh. Đó cũng là lần cuối nó nói chuyện với Linh Chi. Sau cú sốc tình, thằng béo bỏ game, bỏ mạng xã hội (nói vậy cho có vẻ quyết tâm chứ thực ra nó bỏ game để chơi game khác, bỏ facebook chuyển qua dùng Twitter). Chẳng biết phải làm gì, thôi thì đành đâm đầu vào học. Thằng gầy lúc nào cũng động viên, an ủi: "Mày cố lên, nghe tao. Lao động chăm chỉ, học tập hăng say, vận may sẽ đến". Thằng béo gật gù cảm kích, tựa vai thằng gầy khóc, nước mũi nước dãi bôi đầy áo bạn, nồng nàn tình đồng môn...
Hồ sơ đại học đã xong, thằng béo thấy tâm hồn khoan khoái lắm... Nó mạnh dạn đăng kí một trường có số điểm khá cao và cũng thuộc dạng danh giá bậc nhất Hà thành. Hôm nay là buổi cuối cùng của nó trong chuỗi ngày học chương trình chính thức tại trường, sang tuần sau toàn trường tổng kết, khối 12 bắt đầu lao vào ôn thi tốt nghiệp. Lòng nó lại dạt dào những áng thơ văn khiến đôi mắt nó bỗng cay xè như muốn khóc. Ba năm với đủ thứ kỉ niệm, đủ vị chua cay mặn ngọt, đủ những người bạn, đủ những cung bậc cảm xúc mà có lẽ sau này và mãi mãi nó không bao giờ quên được. Nó vẫn đau đáu nhìn về phòng học cuối cùng hành lang tầng một, bàn thứ 3 cạnh cửa sổ, cô gái ấy - đang nghiêng nghiêng đầu đọc sách, những lọn tóc vương trên gò má bầu bĩnh vẫn làm tim nó xốn xang. Chợt, thằng gầy từ đâu chạy tới, vỗ vai nó hồ hởi:
- Biết tin gì chưa?
- Chưa - Mặt thằng béo đần ra.
- Đương nhiên rồi, tao chưa nói mày biết làm sao được! - Thằng gầy cười sằng sặc.
Thằng béo dứ dứ nắm đấm:
- Nói nhanh.
- Ờm - Thằng gầy mặt đầy rạng rỡ - Kì này mày tiến bộ lắm, được học sinh giỏi, mà điểm cao kéo cả kì trước được học sinh giỏi cả năm luôn.
- Thật hả? - Thằng béo mừng mừng tủi tủi, nước mắt trực trào dâng vì sung sướng.
- Ừ! Chúc mừng mày - Thằng gầy bắt tay thằng béo, nháy mắt - Không biết họp phụ huynh lần này bố mày có phải kê thêm cục gạch ngồi cho nó cao hẳn hơn các bậc phụ huynh khác hay không...
Hai thằng cười nghiêng ngả, thằng béo ấn đầu thằng gầy đầy tình thương mến. Bỗng thằng gầy nghiêm mặt, thỏ thẻ:
- Mà này, tao có chuyện muốn nói với mày...
- Chuyện gì nói đi, đừng làm bộ mặt như chú bộ đội chụp ảnh 3x4 thế, tao sợ lắm...
Thằng gầy chậm rãi:
- Thực ra, Linh Chi chưa bao giờ có người yêu...

+++

Ghế đá dưới gốc bàng già cỗi trong sân trường chỉ có 2 đứa nó. Thằng béo - và Linh Chi.
- Khánh còi bảo là ấy có chuyện muốn nói với tớ hả...? - Chi mở lời trước, mặt cô nàng cúi gằm, đỏ ửng.
- Thế...- Thằng béo ấp úng - Cái anh cao cao mà đến trường đón ấy hôm Valentine, không phải là người yêu ấy hả?
- Không! Là anh trai tớ.
- Sao ấy chưa bao giờ nói là mình có anh trai?
- Thì có hỏi đâu mà nói! - Giọng Chi giận dỗi.
- Ồ... - Thằng béo bỗng ngây ra.
- Anh tớ học trong Sài Gòn, đợt ấy về Hà Nội đi thực tập tại công ty mẹ tớ nên chiều nào mẹ cũng giao nhiệm vụ đi đón em... Mà cái hôm Valentine, phải đi cùng để làm chocolate tặng người yêu ông ý...
Hai đứa cùng lặng im. 
Một lát sau, Chi mới ngập ngừng:
- Hôm ấy làm giúp anh xong, tớ cũng làm một miếng nho nhỏ, định là sẽ ăn chung cùng ai đó... Nhưng mà tối hôm ấy đợi mãi người ta không gọi, hôm sau thì người ta tránh mặt...
Thằng béo đan hai tay vào nhau, vặn vẹo một cách khổ sở:
- Tại tớ... Tớ cũng chẳng biết sao lại thế nữa...
- Mà thôi! - Chi cười toe toét - Không nhắc chuyện cũ nữa. Mọi ân oán coi như hóa giải nhé!
Thằng béo đột nhiên cảm thấy thất thế hoàn toàn trước đối thủ quá mạnh. Được lời như cởi tấm lòng, nó gật đầu lia lịa, cũng bởi Chi nhìn mặt béo tội nghiệp,  sợ nói thêm câu nữa nó lại ôm đầu khóc rưng rức nên Chi tha, thôi không chơi trò "đay nghiến". 
Chi rút trong balo một cây kẹo vị dâu, đưa cho béo:
- Này, tặng. Mừng vì danh hiệu học sinh giỏi của ấy, mừng vì sự trở lại ngoạn mục của tớ, mừng vì chuyện chúng mình chính thức sang trang mới...
- Ơ! - Thằng béo giật mình - Có nghĩa là?
Chi xua tay, cười khúc khích:
- Ôi thôi đừng giả vờ ngạc nhiên thế đi, biết rồi còn ra cái vẻ...
Sân trường như bừng nắng, có tiếng thằng gầy từ tầng 4 vọng xuống thiết tha, và cả lớp A ùa ra hưởng ứng:
- Chết nhé béo ơi!!!
Ừ, đó là lần đầu thằng béo nắm tay một cô gái, và trong đầu nó lúc này là một bản tình ca...

13.02.2014
-Shino-

Vài lời loằng ngoằng:

Chào các bạn! Đây là một câu truyen ngan gần như có thật. Phần lớn hội thoại là do mình đọc trộm inbox của em trai rồi chắt lọc, vì vậy em trai mình có thể nói là đồng tác giả =))) Tuy nhiên diễn biến sự thật thì không giống trong truyện, vì vậy các bạn đừng mất công tìm hiểu :3 Đây là món quà Valentine mình dành tặng cho các bạn, cả FA và đang có gấu. Bạn đầu mình đã viết một cái kết hơi bị u ám, nhưng rồi mình nghĩ lại. Tình yêu là thứ luôn xứng đáng được có một cơ hội cho bất kì ai, dù bạn béo hay gầy, xinh hay xấu. Chỉ cần bạn tin và chờ đợi - nó sẽ đến! Hãy nhìn vào những điều tích cực trong cuộc sống, bạn càng nghĩ nhiều về cái gì, cái đó sẽ đến với bạn, không cần biết xấu hay tốt. Nên là mình khuyến khích các bạn nên mộng mơ, hoang tưởng...ở mức vừa phải! Điên một chút không sao đâu, như vậy mới làm được những điều chưa ai dám làm ;)
Nhân tiện, mình đã viết cái này trong khi đang nghe "Như một bản tình ca" của Rica, bạn mình ;) Cảm ơn bạn ấy vì nguồn cảm hứng!
Một lần nữa chúc các bạn mùa Valentine ấm áp. Mình đang rất yêu đời nên mình sẽ sớm có người yêu đẹp trai thôi!!! xD =))))))))))))

Nguồn: http://blogtruyentm.blogspot.com/2014/07/nhu-mot-ban-tinh-ca-shino.html Để lại nguồn gắn link bài viết nếu bạn muốn sử dụng lại nội dung của mình nhé !

Đừng Quên: Nhấn LIKEChia Sẻ để ủng hộ mình nếu bài viết có ích nhé !

Sunday, July 27, 2014

Chuyện tình hai người điên

(1 câu chuyện thấm đầy nước mắt, đầy cảm động và nói lên được cái thực tại của xã hội )
Có 1 câu chuyện về tình yêu mà nhân vật chính là 2 người điên qua câu truyện ngắn. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai, và cười, một nụ cười của một người điên.


Hai người trước đây không quen biết, một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên, và đuổi 2 người 2 khỏi nhà, làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây không điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Còn người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa, nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Và từ đó người con gái không nói lời nào nữa, và cũng không đếm xỉa đến bố mẹ, về sau sinh ra bị điên.

Không biết đã lưu lạc bao lâu màquần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà cả 2 người đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc meo.

Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Ngườicon trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn, còn người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng thì kẻ thắng lợi là người con trai, người con trai đã cướp được miếng bánh, mở to đôi môi đen sì gặm miếng bánh 1 miếng, còn người con gái vẫn đứng yên, chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười. Người con trai nhìn người con gái, và trong mắt người con trai không có chút gì gọi là động lòng. Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai, từ trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh. Người con trai dừng việc ăn lại, bắt đầu nhìn người con gái, đờ đẫn nhìn, 2 người cứ nhìn nhau như vậy, người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào, người con gái điên điên cười. Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái, người con gái vội vàng cầm lấy và ăn ngấu nghiến.

Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại nhìn. Lúc người contrai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 không nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai. Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ không hề giống 1 người điên.

Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày không hiểu người contrai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gáicười nhiều đến nỗi phá tan bầu không khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.

Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng. Ban ngày người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, không thể nhìn người con trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím, và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh.

Người con gái nhắm mắt, không nhìn người con trai cười như trước đây. Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái không ăn. Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê. Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo...xanh cảnh sát liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, không ngớt miệng nói “cứu người”. Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”. Người con trai nằm cúi xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin. Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.

Người con trai quay về bế ngườicon gái ra ngoài đường. Người trên đường qua lại rất đông, nhưng không một ai chú ý đến 2 người. Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con gái lên đường, không còn mong chờ gì người qua đường nữa. Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi. Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường.

Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...” Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi. Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng trước đây. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn không quay trở lại. Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.

Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta tìm thấy xác người con trai. Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở.

P/s: Bạn có thấy chuyện tình của họ lãng mạng không,tôi đã rơi nước mắt khi xem cái này :(

Nguồn : http://blogtruyentm.blogspot.com/

Tuesday, July 15, 2014

HẠNH PHÚC KHÔNG CHỈ LÀ... NỤ CƯỜI

Blog truyện giới thiệu truyện ngắn sưu tầm: Hạnh phúc không chỉ là...nụ cười!

Nếu thực sự thuộc về nhau, chúng ta sẽ gặp nhau, ko lúc này thì lúc khác...
- Bác sĩ Khanh! Anh nên quay về phòng mình nghỉ đi. Anh đã thức cả ngày qua rồi.

Tiếng cô y tá khẽ gọi làm tôi giật mình tỉnh dậy. Ca phẫu thuật sọ não đêm qua dường như đã hút cạn cả nguồn sinh lực trong tôi. Tôi không biết mình đã thiếp đi trên bàn làm việc tự lúc nào. Trước mặt vẫn là tập bệnh án làm tim tôi nhức nhối.

Ba năm đã trôi qua, những tưởng hình ảnh của Quỳnh Như đã được tôi gói ghém cẩn thận chôn giấu ở một nơi xa xôi nhất trong đáy tim mình, nay bỗng ùa về chân thực hơn bao giờ hết. Chỉ là tôi không ngờ sẽ gặp lại em trong tình cảnh éo le này. Quỳnh Như bị tai nạn giao thông. Sau ca phẫu thuật sọ não kéo dài hơn 3h đồng hồ, em vẫn đang nằm mê man trên giường bệnh và tôi là bác sĩ điều trị trực tiếp của em. Mặc dù êkip mổ đã cố gắng hết sức,vẫn còn một khối máu tụ nằm gần giao thoa thị giác chưa lấy ra được. Nó làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến thị lực của em. Có lẽ thị lực chỉ còn là bóng bàn tay, điều này thật vô cùng nghiệt ngã với một cô gái 19 tuổi, một sinh viên mĩ thuật như em.

HẠNH PHÚC KHÔNG CHỈ LÀ... NỤ CƯỜI


Tôi đứng lặng bên giường em hàng giờ, cổ họng nghẹn đắng. Chưa bao giờ cảm giác bất lực với người bệnh lại làm tim tôi nhức nhối như vậy. Vì em không phải một người bệnh đơn thuần, em là người con gái tôi đã thầm yêu 3 năm về trước. Kí ức trong tôi chợt hiện lên như một thước phim quay chậm.

Lần đầu tôi gặp em trong bữa tiệc sinh nhật Thủy - em gái thằng bạn thân. Còn em lại là bạn học cùng lớp của Thủy. Khi đó tôi đã là một sinh viên năm thứ tư của đại học y khoa Hà Nội đầy kiêu hãnh, em mới chỉ là một cô bé nữ sinh lớp 11 nhút nhát, hiền lành. Ấn tượng đầu tiên của tôi về em đã rất khác biệt. Em không rực rỡ như những cô bạn của mình, em trang điểm rất nhạt và chỉ mặc một chiếc váy trắng đơn giản.
anh.jpg
Hình như đôi giày cao gót dưới chân làm em khó chịu. Mỗi bước đi của em không được tự nhiên. Lúc đó tôi đã thầm cười: “Tại sao con gái lại cứ phải đối xử với bản thân mình như thế nhỉ?” Rồi tôi lại chợt có một thú vui xấu xa, đó là dõi theo thái độ ngượng ngùng, xấu hổ của em. Quả đúng như tôi nghĩ, em không quen với việc đi giày cao gót. Một cú va chạm nhẹ của cô gái đi qua, em loạng choạng mất thăng bằng. Tôi đứng gần đó theo phản xạ dang tay ra đỡ lấy. Mọi việc xảy ra như chớp nhoáng. Khi ý thức lại, em đã nằm gọn trong lòng tôi, tay tôi đang đặt trên vòng eo nhỏ mềm mại của em. Quỳnh Như ngước đôi mắt trong veo lên nhìn tôi, hai má ửng hồng. Ánh đèn lung linh trong căn phòng dường như đọng lại cả trong đôi mắt ấy. Trái tim bỗng hỗn loạn, đập thình thịch. Em vội vàng bật dậy khỏi tay tôi, luống cuống giải thích:

- Không phải của em, … tiếng thình thịch ấy.

Nói rồi em nhanh nhẹn biến mất. Tôi nhìn theo bóng em khuất dần, chiếc váy trắng bồng bềnh như bông hoa quỳnh hé nở trong sương đêm, tinh khôi và thanh khiết vô ngần. Hương thơm xà bông dìu dịu của em dường như vẫn còn phảng phất đâu đây.

Tôi khẽ đặt bàn tay lên trái tim vẫn còn đang đập rộn ràng của mình mỉm cười, pha chút giễu cợt:

- Tôi biết, vì… nó là của tôi.

Từ ngày hôm ấy, hình ảnh chiếc váy trắng như bông hoa quỳnh cứ bồng bềnh, bồng bềnh xâm chiếm lấy tâm trí tôi. Vấn vít lấy tôi cả trong giấc ngủ. Tôi chợt nhận ra, mình đã để cô bé đó đi quá sâu vào trái tim mình mất rồi. Tôi đã bị nét đáng yêu, thánh thiện của em hút lấy, không dừng lại được. Tôi hỏi thăm về em từ Thủy.

Những lúc rảnh, lại lặng lẽ dõi theo em vào lớp. Lặng lẽ đi sau em những buổi tối học thêm tan muộn. Tất cả chỉ là lặng lẽ mà thôi và em không hề hay biết. Không phải tôi hèn nhát không dám gặp mặt, mà vì tôi muốn mình hiểu hơn về em. Em là một cô gái sống nội tâm. Nếu không phải một người hiểu em sâu sắc, sợ rằng sự xuất hiện của tôi sẽ chỉ chuốc lấy thất bại. Chẳng phải các cụ đã có câu “Giục tốc bất đạt” đó sao? Tôi không tin rằng sự kiên trì, chân thành của mình lại không làm cảm động được em.

Ông trời không phụ lòng người, một lần theo em trên đường về, thấy em rẽ vào quán CD cùng nhỏ bạn thân, tôi cũng vào theo giả vờ chọn vài chiếc đĩa nhạc đang thịnh hành. Gần trưa, nên quán khá vắng. Em đeo chiếc head phone treo trên kệ CD của quán và say sưa theo một điệu nhạc nào đó, hai hàng mi cong vút khẽ nhắm hờ, mái đầu nghiêng nghiêng, cái miệng nhỏ xinh không ngừng lẩm nhẩm theo lời bài hát. Bất chợt khóe môi em cong cong nở một nụ cười rồi nhỏ giọng thì thầm với cô bạn. Tôi ngay lập tức căng hết giây thần kinh thính giác ra bắt sóng, nghe câu được câu chăng:

- Nếu có một ngày, một ai đó tỏ tình với tớ bằng bài hát này và tặng tớ một chậu xương rồng thì tớ sẽ nghiêng ngả mất thôi.

Nói rồi Quỳnh Như đưa head phone cho bạn nghe thử. Cả hai cô bé đều bật cười khúc khích.

Trái tim như đánh lô tô trong lồng ngực. Bộ nhớ của tôi nhanh chóng ghi âm lại câu nói quan trọng ấy. “Rút cuộc bài hát em nghe là bài gì vậy?” Lòng nóng như lửa đốt, cuối cùng tôi cũng có thể chờ được đến khi hai cô bé rời khỏi quán. Nhanh như chớp, tôi vồ lấy cái head phone treo trên kệ, bật lại chiếc CD của Shakin Stevens mà hai cô bé vừa nghe. CD có tất cả 7 bài hát. “Bài nào mới là bài em thích nhất đây?” Tôi nhớ lại cách mấp máy môi của em, khẽ nhắm mắt, hòa mình vào từng nốt nhạc. Với tính cách của em, chìa khóa hẳn là “Because I love you”:

If I got down on my knees and I pleaded with you

If I crossed a million oceans just to be with you

Would you ever let me down?

If I climbed the highest mountain just to hold you tight

If I said that I would love you every single night

Would you ever let me down?

Well, I’m sorry if it sounds kinda sad

It’s just that, I’m worried

So worried that you’ll let me down

Because I love you. Love you. Love you.

So don’t let me down.

Như tướng quân thắng trận trở về, tôi sung sướng chờ cơ hội nhận thưởng. Suy đi tính lại, ngày gần nhất mà tôi có thể tỏ tình với em là gần 1 tháng nữa, ngày 14/2. Tôi tỉ mỉ chọn một chiếc mp3 màu hồng phấn thật đáng yêu. Sau khi lưu xong bài hát tuyệt vời của Shakin Stevens vào mp3, tôi cẩn thận đặt nó trong một chiếc hộp xinh xinh. Cây xương rồng to bằng nắm đấm tay, mọc ra một nhánh nhỏ duyên dáng làm người ta quên mất cả những chiếc gai sắc nhọn của nó. Tôi cầm chậu xương rồng lên tự hỏi: “Vì sao không phải là hoa hồng như bao cô gái khác mà lại là xương rồng nhỉ?” Thật là một cô gái thú vị. Nghĩ vậy tôi mỉm cười, không quên kèm theo một chiếc thiệp nhỏ với lời hẹn ước. Tôi không muốn sự hiện diện đường đột của mình làm Quỳnh Như khó xử nên đã nhờ Thủy chuyển hộp quà tới em giúp tôi. Sau đó tôi kiên nhẫn đứng chờ em trước cổng trường. Với em, đây sẽ là lần đầu tiên gặp lại tôi kể từ sau bữa tiệc sinh nhật 3 tháng trước. “Liệu em có còn nhớ tôi không? Có nhận ra tôi không? Có nhận lời làm quen của tôi không?” Trong lòng tôi lúc ấy như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bò qua bò lại.

Kim đồng hồ rồi cũng chầm chậm nhích qua. Cuối cùng, em đã xuất hiện, nhưng không phải một mình. Sự xuất hiện của em mà tôi mong mỏi bấy lâu lại giống như một mũi dao sắc nhọn đâm xoáy lấy trái tim tôi. Em đang sánh vai cùng một cậu nam sinh khác. Cậu ấy chốc chốc lại ngoảnh sang nhìn em với một vẻ dịu dàng, đầy yêu thương. Hai người nắm tay nhau thì thầm điều gì đó, thi thoảng nụ cười lại sáng bừng trên khuôn mặt. Em đi ngang qua tôi, đôi mắt khẽ thoáng lên chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại như bình thường,… như không quen. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, người cứng đờ, chỉ còn biết lặng thinh nhìn theo bóng em đi, nhìn cái cách em nâng niu chậu xương rồng nhỏ trên tay mà lòng tôi càng xót xa, đau đớn…

Tiếng “Cạch” mở cửa làm cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi. Một chàng trai bước vào với một bó hoa hồng đỏ thắm trên tay. Tôi thầm nở một nụ cười nhàn nhạt: “Vẫn là nam sinh ngày ấy, nay có phần chững chạc hơn nhiều rồi.” Tôi ra hiệu cho cậu ấy giữ yên lặng để bệnh nhân nghỉ ngơi sau đó quay lại phòng làm việc.

PHAN ANH

Tôi ngoái lại nhìn theo bóng Nam Khanh khuất dần sau ô cửa kính phòng bệnh. Anh ấy giờ lại là bác sĩ điều trị trực tiếp của Quỳnh Như. Tôi thầm mỉm cười: “ Đúng là trái đất tròn.” Nam Khanh dường như không hề biết tôi đã đứng ở cửa rất lâu trước khi bước vào đây. Qua ô cửa kính, tôi đã chứng kiến tất cả. Ánh mắt chân thành, yêu thương anh ấy dành cho Như vẫn như ngày nào chúng tôi bước qua trước mắt anh. Chỉ có nỗi đau là khác. So với nỗi đau nhìn người mình yêu tay trong tay với người con trai khác, nỗi đau nhìn cô ấy mê man trên giường bệnh lại đau đớn gấp trăm lần. Tôi thầm mỉm cười chế giễu chính mình.

Ba năm trước, tôi đã từng làm một việc có lỗi với anh nhưng chưa một lần tôi ân hận vì hành động ấy của mình. Khi Thủy vội vàng đưa cho tôi món quà của Nam Khanh và dặn đi dặn lại tôi chuyển tới Quỳnh Như, trái tim tôi đã phải đấu tranh mãnh liệt. Có ai lại giúp một người hoàn toàn không quen biết tỏ tình với người con gái mình thầm yêu hay không? Cuối cùng, tôi vẫn để Quỳnh Như tự quyết định. Chỉ có điều, tôi đã nói dối cô ấy. Đó là lần đầu tiên và tôi thề sẽ là lần cuối cùng tôi nói dối cô ấy. Khi Quỳnh Như rơi nước mắt nói tôi thật sự không hiểu cô ấy, khi cô ấy chủ động muốn rời xa tôi, trái tim tôi cũng tan nát.

Tôi hiểu rằng, tình yêu xây lên bằng sự lừa dối cuối cùng cũng không thể bền lâu. Nhưng tôi vẫn không đủ can đảm nói cho cô ấy sự thật. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét thân thương trên khuôn mặt còn say ngủ của cô ấy. Nếu có thể làm gì được cho cô ấy lúc này, thì đó chính là trả cô ấy lại cho Nam Khanh. Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ rời đi.

QUỲNH NHƯ

Tỉnh dậy vì cơn đau đầu khủng khiếp hạnh hạ, tôi mở mắt dậy. Trước mắt tôi như giăng một màn sương mù dày đặc, tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là những bóng sáng lờ mờ, không rõ trắng đen, không rõ hình dạng. Mặc dù bố mẹ không ngừng nói với tôi rằng chỉ là tạm thời, rồi tôi sẽ lại nhìn thấy được nhưng tôi biết, mọi người chỉ an ủi tôi thôi. Tôi hoảng sợ nghĩ đến tương lai của mình, phải làm thế nào nếu tôi mãi mãi không thể nhìn lại được? Làm thế nào khi một sinh viên mỹ thuật không thể phân biệt nổi màu sắc? Ước mơ trở thành một nhà thiết kế của tôi sẽ vỡ vụn, như chính những mảnh vỡ của trái tim tôi lúc này. Tôi không nhớ mình đã khóc bao nhiêu nước mắt, chỉ biết khi một giọng nam trầm ấm vang lên, tôi mới có thể từ vực thẳm của sự tuyệt vọng trở lại. Anh giới thiệu mình là Nam Khanh, là bác sĩ điều trị trực tiếp của tôi. Anh nhẹ nhàng đặt vào bàn tay tôi một chiếc hộp nhỏ và nói:

- Hãy mạnh mẽ như cây xương rồng này. Em có biết truyền thuyết về xương rồng không?

Bằng cách của riêng mình, anh đã trấn an tôi. Tôi thấy mình giống như một chiếc tàu nhỏ bị mất phương hướng giữa đại dương bao la, bỗng nhiên lại xuất hiện một chút ánh sáng le lói của ngọn hải đăng chỉ đường. Ánh sáng hy vọng ấy là thứ duy nhất tôi có thể bám víu, cũng là thứ duy nhất nâng đỡ tôi vượt qua sự yếu đuối của chính bản thân mình. Và người canh gác ngọn hải đăng đó không ai khác ngoài anh, người đã thắp sáng cho tôi một tia hy vọng. “Hy vọng dù mong manh, nhưng nếu có lòng tin thì nó vẫn có thể xảy ra.”Anh đã nói vậy, và tôi cũng tin như vậy.

CUỘC GẶP GỠ CỦA TRÁI TIM

Tôi khẽ mở cửa phòng em bước vào. Hai tuần nay, không thấy chàng trai ấy đến. Không hiểu sao trong lòng tôi lại có chút vui vui. Quỳnh Như vẫn còn say ngủ. Đôi lông mày thanh tú hơi cau lại. Giấc ngủ không được bình yên. Bất giác tôi đặt nhẹ bàn tay mình lên bàn tay bé nhỏ của em. “Thì ra cảm giác được cầm tay em là thế này đây. Tại sao tôi lại cảm thấy đau đớn như vậy chứ?” Một lần nữa, sự bất lực như đám mây đen đè nặng lên trái tim tôi, bao phủ lấy bầu trời bên trên tôi. Tôi tưởng như chỉ cần cầm gậy chọc lên sẽ là một trận mưa xối xả, buốt lạnh. Em chợt tỉnh giấc. Thấy có cái bóng người lờ mờ trước mắt, em hốt hoảng cất tiếng gọi:

- Phan Anh, là anh phải không?

Em bất ngờ gọi tên chàng trai ấy, tôi bỗng thấy mình như người đi trên dây giữa lúc mất thăng bằng lại bị một bàn tay vô tình đẩy ngã. Ngay cả một chỗ bám víu cũng không có. Tôi vụt đứng dậy đi như chạy ra khỏi cửa, chiếc ghế bị tôi làm đổ rơi xuống nền nhà tạo thành một âm thanh sắc lạnh, chát chúa. Khi trấn tĩnh lại, tôi tự hỏi: “Tại sao tôi lại bỏ đi như trốn chạy? Tôi trốn chạy điều gì cơ chứ? Tôi có thể ngồi đó và bình tĩnh trả lời: Em nhầm rồi, tôi là Nam Khanh, là bác sĩ điều trị của em cơ mà?”

Tôi nghe trái tim mình run lên vì đau đớn, cảm giác này thật giống như ba năm về trước, khi tôi nhìn em tay trong tay cùng chàng trai ấy bước qua. Tôi khẽ mỉm cười với chính mình: “Thì ra ba năm qua, tình cảm của tôi dành cho em chưa bao giờ phai nhạt, chỉ là tôi tạm để nó lẩn khuất đâu đó trong trái tim mình, nay gặp cơ hội lại bùng lên dữ dội.”

Tiếng kim loại va xuống nền gạch tạo thành một thứ âm thanh đinh tai, nhức óc. Người đó, không phải Phan Anh. Bàn tay anh hình như ấm hơn và gầy hơn bàn tay cậu ấy. Phải rồi, chúng tôi đã chia tay được hơn ba tháng. Chính tôi là người lạnh lùng nói chia tay, sao lại hy vọng rằng cậu ấy sẽ đến chứ? Tự dò dẫm ra hướng cửa sổ, tôi ước mình có thể gom tất cả những tia ánh sáng rực rỡ bên ngoài tấm cửa kính kia để xua tan màn mây mù lạnh lẽo trước mắt. Tay tôi bỗng đau nhói vì chạm phải thứ gì đó lởm chởm, sắc nhọn. Tôi chợt nhớ ra chậu xương rồng nhỏ Nam Khanh tặng tôi. Mạnh mẽ kiên cường, đó là ý nghĩa anh ấy muốn nói với tôi. Trong lòng tôi chợt thấy ấm áp dễ chịu.

Thêm một đêm thức trắng bên chồng tài liệu, hồ sơ bệnh án. Tôi vẫn không tìm được hướng giải quyết nào. Cô gái đáng yêu, ngây thơ của tôi ngày ấy, em đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ phòng bệnh, em đang thả mình theo những dòng suy tư gì? Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần em. Em gầy và xanh hơn, đôi mắt vẫn trong veo như ngày nào nhưng lại hắt ra một thứ ánh sáng u tối, lạnh lẽo.

- Em có muốn đi dạo trong khuôn viên bệnh viện một chút không?

Em khẽ lắc đầu:

- Cám ơn anh, Nam Khanh. Nhưng em đâu thể nhìn được gì.

Gần hai tháng ở bệnh viện, em đã quen với sự có mặt của tôi, quen với việc nhận biết mọi người qua giọng nói. Ngoài những lúc phải khám chữa bệnh, tôi cũng thường xuyên ở bên em. Giúp em làm quen với những bệnh nhân khác bên cạnh, với việc nhận biết sự vật trong thứ ánh sáng lờ mờ. Nhờ vậy em đã có thể một mình đi lại trong phòng bệnh mà không va chạm vào những vật xung quanh.
Tôi nhìn em mỉm cười:

-Đã có anh nhìn giúp em.

- Có phải với bệnh nhân nào anh cũng quan tâm như em không?

Tôi giả bộ suy ngẫm rồi ngúc ngoắc trả lời:

- Không hẳn, chỉ những bệnh nhân nào xinh đẹp đáng yêu như em thôi.

Em bật cười thành tiếng. Nụ cười hiếm hoi nở trên môi em. Giây phút ấy, tôi đã ước rằng mình có thể mang lại nụ cười ấy cho em, mãi mãi.

Tôi chầm chậm dắt tay em đi trên con đường lát gạch của bệnh viện. Hai bên là hai hàng cau vua đã nhiều tuổi, thân cây cao vút, xòe ra những tán lá xanh rộng. Những bồn cây cảnh được quy hoạch gọn gàng. Bên trong trồng một vài loài cây đơn giản dễ sống như ngâu, cọ, vạn tuế, hoặc những khóm hoa dâm bụt. Còn có một vài loài hoa nhỏ tôi cũng không biết tên. Khuôn viên bệnh viện tất nhiên không thể sánh được với công viên, nhưng lại góp phần mang lại một màu xanh mát, dịu mắt . Một bầu không khí trong lành, một không gian làm người ta tạm thời quên đi những âm thanh sắc lạnh của dụng cụ y tế, của mùi nước clo khử trùng, của những u uất, phiền muộn trong lòng.
Em khẽ cất tiếng hỏi tôi:

-Bầu trời hôm nay có màu gì hả anh?

Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời với những tảng mây xám xịt nặng nề trôi không có lấy một tia nắng, rồi nhìn em dịu dàng:

- Màu hy vọng em ạ. Rất cao và xanh mịn.

Em mỉm cười thích thú lại hỏi tôi:

- Vậy có nắng rồi, nắng có màu gì hả anh?

- Màu ấm áp. Đưa tay đây, anh sẽ chỉ cho em.

Em đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình cho tôi. Khẽ đỡ lấy bàn tay em để đưa vào không trung, tôi hóm hỉnh cười:

-Ấm phải không?

Em mỉm cười gật đầu. Nụ cười làm trái tim tôi se thắt. Không phải tôi đang nói dối em. Tôi đang nói thật đấy chứ. Vì chỉ cần bên em, dẫu mưa cũng có thể biến thành một ngày bừng nắng.
Tôi nhanh tay ngắt lấy một bông hồng trắng nhỏ hiếm hoi trong bồn cây gần đó. Nhìn tấm biển dương lên đầy kiêu hãnh“Vườn hoa bệnh viện” trong lòng tôi thầm nghĩ: “Vì em vi phạm một lần cũng có sao.” Sau khi cẩn thận bẻ hết gai của cành hồng tôi trao nó cho em. Em dùng hai tay của mình để cảm nhận, khẽ đưa lên mũi ngửi và mỉm cười:

- Hoa hồng phải không anh? Cánh nó mềm mại quá. Nó màu gì vậy anh?

- Tôi xứng với em.

Nghe câu nói đột ngột của tôi, một thoáng ngạc nhiên trên nét mặt, em ngập ngừng hỏi lại:

- Anh… anh vừa nói gì?

- Đó là ý nghĩa của hoa hồng trắng. Đó là một bông hoa hồng trắng. Tôi bình thản trả lời.
Nhìn em cúi đầu thẹn thùng đỏ mặt, trong lòng tôi không giấu nổi nụ cười. Thời gian qua, tôi vẫn không bỏ được thú vui trêu chọc em. Bỗng em lùi ra xa tôi, rảo bước về phía trước. Tôi còn chưa kịp báo cho em phía trước là một bậc thềm thì em đã nằm gọn trong vòng tay tôi, vẫn thật mềm mại và thoang thoảng hương xà bông dìu dịu giống như ba năm về trước. Một lần nữa, trái tim tôi lại loạn nhịp mạnh mẽ đập. Tiếng chuông điện thoại của tôi chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ:

If I got down on my knees and I pleaded with you

If I crossed a million oceans just to be with you

Would you ever let me down?

If I climbed the highest mountain just to hold you tight

If I said that I would love you every single night

Would you ever let me down?

Nghe xong điện, tôi đỡ em ngồi xuống ghế, ngại ngần nói:

- Anh phải tới phòng cấp cứu bây giờ. Em ngồi yên ở đây, anh sẽ nhờ một cô y tá đưa em quay lại phòng bệnh.

Em bất ngờ níu lấy tay áo tôi giọng thảng thốt:

- Em cảm giác như…chúng ta đã quen nhau từ rất lâu trước đây rồi, từ trước cả khi anh và em gặp nhau.

Tôi nín lặng, tim cũng ngừng đập. Phải mất chục giây sau mới lấy lại bình tĩnh, tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay em đang níu chặt áo mình mỉm cười:

- Chờ anh, rồi anh sẽ quay lại.

Tôi cất từng bước chân vội vã một cách khó khăn. Bỏ lại em ngồi đó cô đơn một mình là một điều vô cùng khó khăn với tôi nhưng không còn cách nào khác. Những bệnh nhân khác đang cần tôi. Tôi không chỉ là một người yêu em, tôi còn là một người thầy thuốc. Tính mạng của người bệnh đang nằm trong tay tôi.

Nam Khanh đi rồi, tôi cảm giác như mình đã để vuột mất một điều gì đó rất quan trọng trong quá khứ và cả hiện tại. Trái tim tôi vẫn còn đang đập dồn dập trong lồng ngực. Hơi ấm trong vòng tay anh thật quen thuộc, tôi tưởng như mình đã được đắm chìm trong vòng tay ấy từ rất lâu về trước. Bản nhạc chuông của anh lại làm dấy lên những kỷ niệm trong tôi. Hôm đó, ngày 14-2, cậu bạn dễ thương cùng lớp Phan Anh đã tặng tôi bản nhạc này. Tôi vốn tin vào định mệnh. Nên khi duyên phận mang đến cho tôi một người có chung sở thích, chung tâm hồn với tôi như vậy, tôi đã nghĩ rằng cậu ấy chính là định mệnh mà tôi hằng ao ước, giống như nàng công chúa vẫn chờ đợi một chàng hoàng tử cho riêng mình. Rất vội vàng, trái tim nhỏ bé nhiều mơ mộng của một cô gái 17 tuổi là tôi cũng rung lên theo từng nốt nhạc.

Vì quá vội vàng, nên mối tình đầu của tôi cũng kết thúc một cách chóng vánh. Hơn hai năm, đủ để tôi và Phan Anh hiểu rằng chúng tôi không thuộc về nhau.

Giờ đây, trên chặng đường khó khăn này, Nam Khanh lại xuất hiện trong cuộc đời tôi. Sự sâu sắc, hiểu biết của anh đã làm tôi vững tin hơn vào một tương lai phiá trước. Sự hóm hỉnh, hài hước mà anh mang lại như một hộp sắc màu làm tươi mới thế giới vốn như một màn sương trắng đục trước mắt tôi. Sự ân cần, dịu dàng của anh đã làm tôi mỉm cười, chấp nhận cuộc sống này. Cơn đau đầu chợt ập đến nhức nhối. Hình như những lúc anh không ở bên tôi chúng thường xuất hiện hơn.


Cầm kết quả chụp lại CT Scaner của Quỳnh Như trên tay, lồng ngực tôi trống rỗng. Bầu không khí xung quanh tôi như đặc quánh, nghẹt thở. Tôi đưa tay nới lỏng chiếc cavat trên cổ, một giọt nước mắt vô tình rơi tách xuống mặt bàn, tia nước bắn ra thành những vệt dài. Gần đây những cơn đau đầu của em đã ít hơn, tôi đã hy vọng sẽ có một phép màu nào đó, khối máu tụ ấy sẽ từ từ tiêu biến. Nhưng tia hy vọng vừa thắp lên lại như ngọn đèn leo lét trong gió, cuối cùng cũng vụt tắt. Khối máu tụ không hề có dấu hiệu tiêu giảm, vùng não tranh tối tranh sáng trước kia có xu hướng lan rộng, nguy cơ không hồi phục được.

Cuộc phẫu thuật lần hai phải được tiến hành nhanh chóng để giải phóng vùng não bị chèn ép này. Dù đã có sự tiên lượng trước đó, nhưng tôi vẫn không tránh khỏi nỗi thất vọng đau đớn. Nếu thành công em có thể nhìn lại được, nhưng nếu thất bại…tôi thật không muốn nghĩ tiếp. Với tỷ lệ thành công ít ỏi như vậy, lẽ nào để em phải mạo hiểm hay sao? Có cách nào để không phải phẫu thuật không? Cho dù cả cuộc đời này, em không nhìn thấy được cũng không sao. Tôi sẽ nhìn thay em. Cho dù em có là một cô gái mù, tôi sẽ vẫn yêu em.

Tôi tìm thấy em ở góc nhỏ của khuôn bệnh viện trong một buổi chiều muộn. Em đang ngồi trước giá vẽ của mình. Mẹ em đứng bên, thi thoảng lại lén lau đi những giọt nước mắt.

Tôi đứng từ xa nhìn em. Chân không cất nổi bước. Trong ánh nắng sắp tắt của buổi chiều tà, em mỏng manh và yếu ớt biết bao. Khoảnh khắc ấy, tôi muốn được ôm trọn em trong vòng tay của mình, muốn dùng hết hơi ấm của mình để che chở, bảo vệ cho em…Giá mà tôi có thể bảo vệ cho em.
Mẹ em tiến về phía tôi, mắt đã rưng rưng:

- Con bé không chịu làm phẫu thuật, nó nói đằng nào cũng chết, nó không muốn phải chịu một cuộc phẫu thuật đau đớn lần nữa… Con gái tôi, con bé mới chỉ hơn 19 tuổi. Nói rồi mẹ em không cầm được nước mắt.

Sống mũi tôi cay xè, cố tìm một câu nói trấn an bác:

- Chúng cháu sẽ cố gắng hết sức.

Lời vừa nói ra khỏi miệng lại khiến tôi ân hận. Câu nói này, câu nói tôi đã nói với không biết bao nhiêu người nhà bệnh nhân. Nhưng điều đáng sợ không phải là câu nói đó, mà là vế sau của nó: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng…” Hàng ngàn lần, hàng vạn lần, tôi cũng không muốn phải nói câu nói đó với mẹ em thêm một lần nữa.

Tôi xin phép được nói chuyện riêng với em. Em đang dùng cây bút quen thuộc của mình phác lên giấy vẽ những đường nét lộn xộn, không rõ hình thù. Quần áo em đã lem nhem bởi nước màu, trên khuôn mặt nhỏ xinh cũng dính một vài vệt màu xanh đỏ. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên em, nhẹ nhàng lau những vệt màu trên má em khẽ thì thầm:

- Nếu thiếu giấy vẽ cứ bảo anh, sao lại vẽ cả lên mặt thế này?

Như giọt nước tràn ly, em bỗng bật khóc nức nở. Những u uất tích tụ bấy lâu trong lòng cũng theo đó mà tuôn rơi:

- Em sợ, em sợ một ngày nào đó, em sẽ quên mất màu ấm áp của nắng, màu hy vọng của mây trời, và màu của những bông hồng “ Tôi xứng với em.”

Trái tim tôi như có hàng ngàn mũi kim xuyên thấu, nhói buốt. Tôi khẽ đặt bàn tay em lên trái tim đang đập dữ dội trong lồng ngực mình chân thành nói:

- Có anh ở đây, em sẽ không quên đâu. Ít nhất là màu đỏ, màu của tình yêu. Em thấy không? Nó đang ở đây, vì em mà đập mạnh mẽ như vậy đấy.

Nói rồi tôi khe khẽ cất tiếng hát, bài hát mà lẽ ra tôi nên tự mình hát cho em nghe từ ba năm trước. Lẽ ra khi thấy em cùng cậu nam sinh ấy bước ra, thấy em nâng niu chậu xương rồng nhỏ mà tôi tặng trên tay, tôi nên gạt bỏ lòng kiêu hãnh của mình mà đuổi theo em hỏi cho rõ ngọn ngành.

If I got down on my knees and I pleaded with you

If I crossed a million oceans just to be with you

Would you ever let me down?

If I climbed the highest mountain just to hold you tight

If I said that I would love you every single night

Would you ever let me down?

Bàn tay tôi áp lên ngực trái của anh. Nơi con tim anh đang vì tôi mà đập dồn dập. Nó va đập vào bàn tay tôi, va đập vào cả nơi xa xôi nhất trong tâm hồn tôi. Bài hát ấy vang lên, một lần nữa lại khiến trái tim tôi rung động, thổn thức. Tôi nhớ lại cuộc gọi điện của Phan Anh hai ngày trước:

-Alo?

- Quỳnh Như. Là mình.

- Phan Anh?

- Xin lỗi vì gọi điện thế này, nhưng mình nghĩ… mình cần phải nói cho cậu biết sự thật. Và nếu phải gặp trực tiếp, mình sợ mình sẽ không thể nói ra được….Mình …xin lỗi, Quỳnh Như…Mình thật sự xin lỗi.

- Phan Anh, có chuyện gì mà cậu nói như một cái đĩa dắt vậy? Trước đây cậu đâu có thế?

- Quỳnh Như…Mình…

Nghe Phan Anh nói từng từ một cách khó khăn, linh tính trong tôi mách bảo dường như điều mà cậu ấy sắp nói ra đây rất đáng sợ:

- …Mình…mình đã lừa dối cậu. 14- 2 của ba năm về trước… Khi cậu đầy hy vọng hỏi món quà này là mình tặng cậu phải không? Mình đã mơ hồ khẽ gật đầu. Nhìn khuôn mặt cậu bừng sáng khi thấy chậu xương rồng nhỏ, bàn tay mình đã vô tình vò nát tấm thiệp của Nam Khanh trong tay. Mình thật sự không có ý muốn lừa dối cậu nhưng…

Tai tôi ù đi, không còn nghe rõ tiếng Phan Anh nữa. Mãi lâu sau đó, tôi mới nghe giọng mình nghèn nghẹn lên tiếng:

- Phan Anh, đó là định mệnh của mình. Nhưng tiếc là chúng ta không phải định mệnh của nhau. Mình không trách cậu.

Nói rồi tôi thẫn thờ buông điện thoại xuống, nước mắt đã chan hòa khuôn mặt. Định mệnh thật sự đã trêu đùa tôi. Bài hát ấy, chậu xương rồng nhỏ ấy là của anh tặng cho tôi. Ba năm trước, chính anh là người đã khiến trái tim tôi xốn xang, rung động. Giây phút này đây, định mệnh lại một lần nữa trả anh lại bên tôi. Nhưng tôi bây giờ không còn là cô gái ngây thơ, mơ mộng của ngày nào nữa. Tôi là một cô gái mù, đến cả tính mạng mình cũng không biết giữ nổi hay không. Tôi không xứng với một chàng trai tuyệt vời như anh.

Nước mắt đã thôi rơi. Tôi lắc đầu nói:

- Em chỉ là một cô gái mù. Vì sao anh lại yêu em?

- Vì tình yêu thì chỉ có một…nên anh sẽ mãi yêu em. Anh đã yêu em từ rất lâu về trước.
Giọng nói trầm ấm của anh vang lên. Như một người nhạc trưởng, anh lái những rung động hỗn độn của trái tim tôi hướng về phía anh.
Tương lai vốn như một màn đêm u ám, một màn đêm không biết đâu là bến bờ. Trong tay tôi, niềm hạnh phúc mà tôi có thể nắm được ít ỏi biết bao. Tôi tưởng rằng mình đã cạn kiệt lòng nhiệt tình, niềm tin vào một tương lai tương sáng. Thế nhưng hiện giờ, khao khát được sống, khao khát được yêu thương lại bùng lên mãnh liệt. Tất cả những điều này đều là do anh mang lại cho tôi. Hạnh phúc này, cho dù tôi nắm chưa chắc nhưng tôi cũng không muốn buông ra.

Tôi giữ chặt lấy tay anh, giọng rành rọt:

- Em muốn làm phẫu thuật.

- Kể cả với tỷ lệ thành công rất thấp? Chỉ chưa đến 30%?

- Em vẫn muốn làm. Vì chỉ như vậy, em mới có thể ở bên anh.

Dường như tia nắng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều tà đang đọng lại trên gương mặt nhỏ xinh của em, trong giây lát nó bỗng vụt lóe lên bừng sáng. Tôi xiết chặt lấy em trong lòng mình, cảnh vật trước mắt cũng nhòe đi. Người ta nói đúng, khi yêu người con trai mạnh mẽ nhất cũng có thể trở nên mềm yếu, còn cô gái dù mỏng manh yếu đuối đến đâu, trước tình yêu phút chốc cũng trở nên cứng cỏi. Giọng tôi đã khàn đặc:

- Hãy tin anh, ca phẫu thuật nhất định sẽ thành công.

- Em tin anh, Nam Khanh. Em tin ở anh.

Tôi vùi đầu mình trong bờ vai ấm áp của anh. Vì tin anh nên tôi khát khao cho mình một cơ hội sống. Vì tin anh, nên tôi muốn tin vào điều kỳ diệu. Vì tin anh nên một lần nữa tôi muốn tin vào sức mạnh của tình yêu. Nước mắt rơi đã thấm ướt bờ vai anh nhưng trong lòng tôi lại ngập tràn niềm hạnh phúc. Vì hạnh phúc không phải chỉ nụ cười, mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin cậy.